Đến với bài thơ hay: GỐC QUÊ của tác giả Bùi Công Khanh

0

Trong mỗi chúng ta dù đi xa bao lâu, đi cách bao xa thì trong tâm khảm của mình đều có một nỗi nhớ quê hương khắc khoải, đau đáu. Những cảm xúc đôi khi vì cuộc sống mưu sinh mà hằn sâu giấu mình đâu đó, để rồi một ngày nào đó những ký ức ấy chợt vỡ oà, và ta nhận ra mình cái gốc mình sinh ra và lớn vẫn luôn hiện hữu nơi đây, ngay trong tâm hồn mình những hình ảnh quê hương thân thuộc thuở nào.

Và hôm xin chúng tôi xin giới thiệu tới độc giả bài thơ hay của tác giả Bùi Công Khanh – một người con xa quê của mảnh đất Đức Tùng, Đức Thọ, Hà Tĩnh, hiện đang sinh sống tại Gia Lai

 

Bài thơ: GỐC QUÊ

Tôi sẽ về thăm lại gốc quê hương
Ở nơi đó có rọng , nương , ló , lạc
Có những ngày mưa về con nác bạc
Vui tắm lội bơi trưa sóng lặng cầu Vền

Tôi nhớ về bao kỷ niệm không tên
Dọc đàng quan chiều lụt về ngồi hóng
Nhặt đá dăm … thi nhau bia mặt rọng
Lướt băng băng rẽ sóng nác giăng hàng

Cảnh sum vầy giờ gợi nhớ mênh mang
Bạn bè ơi ! một thời ta đơn giản
Cùng vui chơi nỏ bao giờ thấy chán
Lâu lắm rồi dấu ấn vẫn chứa chan

Sống xa quê ta cứ nghị miên man
Nên mần thơ mạn lời thay nỗi nhớ
Đăng lên đây ! Dù nhiều ngài bợ ngợ
Canh không giờ mà cụng biết mần thơ

Viết vần thơ không phải để mộng mơ
Mà để trong tâm vẫn luôn hồi tưởng
Đất quê hương có bốn phương tám hướng
Đầu Thanh Kim cuối một dãi Sông La

Đức Tùng mình luôn gợi nhớ trong ta
Cạnh đàng quan song song đàng vượt lũ
Cuộc sống nay ! không còn như xưa cũ
Nên ngài phương xa luôn muốn tìm về

Ngài quây quần thì luôn vẫn mãi mê
Xây dựng làng quê ngày càng giàu mạnh
Để xung quanh các xã làng bên cạnh
Học hỏi thêm nông thôn mới điểm đầu

Sắp tới mình sáp nhập với Đức Châu
Hai xạ ta ! Trở thành con một mẹ
Kết tình thâm : Dù trẻ, già, lớn bé
Đẹp vô cùng… Quê Mẹ của ta ơi.!

Thu đang về tràn ngập ở khắp nơi
Gió heo may…cụng sắp về rồi đó
Mùa cấy cày cụng đang chờ ngoài ngọ
Chuẩn bị đi thôi ! Dân ta lại xuống đồng

Ta có làm ta lại có ngóng trông
Ra ngoài đồng gặp nhau cười hớn hở
Cấy cày xong ló được chăm nảy nở
Lại một mùa hi vọng nối tương lai

Đất lụt mình không làm được vụ hai
Đến mùa gặt cụng là mùa khô hạn
Ló vàng tươi , trịu bông như băng đạn
Nhộn nhịp chở về trục tuốt phơi khô

Đến mùa này ta lại khỏi phải lo
Như thuở xa xưa đến ngày ba tháng tám
Có còn đâu…Cảnh mùa thu ảm đạm
Lụt ngập làng … văng vẳng tiếng kêu ga

Thay đổi thật rồi ! Nét mới đến quê ta
Chạy vòng quanh đàng bê tông láng bóng
Từ trong thôn cho ra ngoài nương rọng
Đẹp thật rồi… Chúc Mừng Nhé ! Quê hương

Thơ và lời : Bùi Công Khanh

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

Bạn cũng có thể thích Thêm từ tác giả

Comments

Loading...